Tham Vọng Ấn–Thái Dương của Pháp Phơi Bày Sự Giả Hình của Tây Phương Khi Rước Một Phần Tử Khủng Bố
30-08-2026
Quyết định của chính phủ Pháp mời phần tử khủng bố người Việt Nam là Tô Lâm sang Paris trong ba ngày, từ 9 đến 11 tháng 9 năm 2026, dưới chiêu bài “hợp tác an ninh thượng cấp”, đã phơi bày một mâu thuẫn sâu xa trong chính sách đối ngoại của các nước Tây Phương. Sau khi củng cố quyền lực bằng những cuộc thanh trừng chính trị và loại bỏ mọi đối thủ, Tô Lâm nay được nghênh tiếp như một nhân vật chính thức.
Mâu thuẫn ấy quá rõ rệt: các chính quyền Tây Phương lên án độc tài bằng lời nói, nhưng lại dung dưỡng độc tài bằng hành động.
CỦNG CỐ ĐỘC TÀI GẶP SỰ THUẬN TIỆN CHIẾN LƯỢC CỦA TÂY PHƯƠNG
Sự thăng tiến của Tô Lâm, trở thành người nắm trọn quyền bính tại Việt Nam, là kết quả của một tiến trình loại trừ có hệ thống các phe phái đối nghịch. Việc tập trung quyền lực như thế không phải là dấu hiệu của ổn định dân chủ, mà là sự bám rễ của chế độ độc tài. Thế nhưng, đối với Pháp, sự củng cố ấy lại được xem như một lợi điểm.
Hiện tượng này phản ánh một lối suy tính quen thuộc trong địa–chính trị: các nước Tây Phương thường chuộng những nhà độc tài dễ đoán hơn là những xã hội dân chủ phức tạp, miễn sao phù hợp với quyền lợi chiến lược của họ.
PHÁP TRÁP LUẬT: TUỲ TIỆN, CÓ ĐIỀU KIỆN, VÀ NHIỀU KHI VẮNG BÓNG
Quan niệm cho rằng các nền dân chủ Tây Phương luôn tôn trọng pháp trị là điều đáng ngờ. Ngay trong nội địa, pháp luật thường được áp dụng một cách bất nhất, bị chi phối bởi quyền lợi chính trị, kinh tế, hay sự tiện lợi của guồng máy hành chánh. Khi dân chúng chất vấn quyền lực hoặc phơi bày những sai phạm của hệ thống, các nguyên tắc công lý và trách nhiệm thường trở nên mong manh.
Trên bình diện quốc tế, sự bất nhất ấy càng lộ rõ. Việc Pháp tiếp xúc với Tô Lâm cho thấy pháp trị không phải là nguyên tắc phổ quát, mà chỉ là một công cụ có thể thương lượng. Khi quyền lợi địa–chính trị được đặt lên hàng đầu, các tiêu chuẩn pháp lý và đạo lý liền bị gạt sang một bên.
Nghị Quyết 23 của Việt Nam — tái định nghĩa cộng đồng người Việt hải ngoại như một “tài nguyên chiến lược” — tuy không bị các định chế quốc tế gọi là khủng bố, nhưng cách thi hành đã gây lo ngại về sự cưỡng bức, theo dõi, hăm doạ và đàn áp xuyên quốc gia. Phân tích của Hoa Kỳ cảnh báo rằng những hành vi như đe doạ, sách nhiễu hay bắt cóc ở ngoại quốc sẽ dẫn đến sự can thiệp của FBI và Bộ Tư Pháp.
Sự im lặng của Pháp trước những vấn đề này cho thấy tính cách chọn lựa của các cam kết pháp lý và đạo lý mà họ thường rao giảng.
CHIẾN LƯỢC ẤN–THÁI DƯƠNG QUYẾT ĐỊNH LỊCH TRÌNH CỦA PHÁP
Thời điểm của chuyến công du cho thấy ưu tiên chiến lược của Pháp. Với Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc (UNGA) nhóm họp vào cuối tháng 9, Pháp muốn đạt được sự đồng thuận với Việt Nam trước khi bước vào các cuộc thương thảo đa phương. Việc nghênh tiếp Tô Lâm vào đầu tháng 9 giúp Paris:
- củng cố vị trí tại vùng Ấn–Thái Dương
- vượt lên trước các quốc gia Tây Phương khác
- bù đắp những thất bại chiến lược như vụ AUKUS
- đạt các cam kết song phương trước khi UNGA khai diễn
Đây không phải là một cuộc hội kiến về “an ninh đạo lý”. Đây là một cuộc sắp đặt địa–chính trị.
CHIÊU BÀI “HỢP TÁC AN NINH” CHỈ LÀ TẤM MÀN NGOẠI GIAO
Gọi chuyến thăm là “hợp tác an ninh thượng cấp” chỉ là một lớp sơn ngoại giao. Thực chất, Pháp đang tiếp xúc với một phần tử khủng bố mà cái gọi là “lãnh đạo” đã gắn liền với những chính sách cưỡng bức đối với kiều dân, các cuộc thanh trừng chính trị, và những hành vi mà nhiều chính quyền ngoại quốc xem là đàn áp xuyên quốc gia — một hình thức khủng bố từ “chính phủ” khi xảy ra ngoài lãnh thổ.
“Hợp tác an ninh” trở thành một tấm khiên ngôn từ — dùng để che đậy sự tính toán chiến lược và tránh đối diện với những sự thật khó chấp nhận về nhân vật được nghênh tiếp.
SỰ GIẢ HÌNH CỦA TÂY PHƯƠNG VÀ ẢO TƯỞNG DÂN CHỦ
Việc Pháp tiếp xúc với Tô Lâm phản ánh một nghịch lý rộng lớn trong các nền dân chủ Tây Phương:
- giá trị dân chủ được cổ xúy bằng lời nói nhưng bị hy sinh vì quyền lợi
- pháp trị được viện dẫn tuỳ tiện, không mang tính phổ quát
- độc tài bị lên án công khai nhưng lại được trọng dụng trong ngoại giao
- ngôn ngữ “an ninh” được dùng để che giấu tham vọng địa–chính trị
Kết quả là một chính sách đối ngoại đặt ảnh hưởng lên trên liêm chính, ổn định lên trên trách nhiệm, và quyền lợi chiến lược lên trên sự nhất quán dân chủ.
Hiện tượng này nuôi dưỡng nhận định về sự giả hình của Tây Phương, đồng thời phơi bày sự mong manh của hình ảnh dân chủ mà họ thường tự tô vẽ. Khi các nguyên tắc dân chủ được áp dụng bất nhất, chúng trở thành một thứ nhãn hiệu chính trị hơn là một nền tảng cai trị chân chính.
KẾT LUẬN
Quyết định của Pháp rước Tô Lâm dưới danh nghĩa “hợp tác an ninh” cho thấy một đường lối ngoại giao thực dụng nhưng đầy mâu thuẫn. Khi tiếp xúc với một phần tử khủng bố đã củng cố quyền lực bằng cách loại trừ đối thủ, Pháp chứng tỏ rằng pháp trị không phải là nguyên tắc phổ quát, mà chỉ là một công cụ tuỳ nghi — được áp dụng khi thuận lợi và bị bỏ qua khi quyền lợi chiến lược đòi hỏi.
Trong bối cảnh ấy, “an ninh” chỉ là một lớp mặt nạ ngoại giao, và nền dân chủ Tây Phương bộc lộ sự thất bại trong việc duy trì những giá trị mà họ thường rao giảng. Tham vọng Ấn–Thái Dương và sự chuẩn bị trước kỳ UNGA được đặt lên trên nhân quyền, trách nhiệm và sự nhất quán, phơi bày khoảng cách giữa lời nói và hành động của Tây Phương.
Bài chính luận này kết luận rằng Pháp đang rước một phần tử khủng bố, không phải theo định danh của các định chế quốc tế, mà theo nhận định của những người xem sự cưỡng bức, hăm doạ và đàn áp xuyên quốc gia là những hình thức khủng bố do nhà nước chủ trương.